em kể chuyện về cơn mưa nhé…
bắt đầu bằng gió thật nhiều trong đêm…gió bắt em giữa mùa hè mà cuộn tròn trong chăn bông vẫn thấy sung sướng và hạnh phúc lắm thôi…lạnh khe khẽ đủ để em thấy mình ấm áp dịu dàng thế này…

bắt đầu bằng buổi sáng tỉnh dậy chẳng có nắng oi ả như mọi ngày, hình như mẹ đóng cửa sổ giúp em nên cũng chẳng biết mưa về…cho đến khi bàn chân chạm khẽ vào vũng nước trong veo cạnh cửa sổ thế kia mới biết là mưa…

trái đất có mưa cũng cả triệu năm rồi cũng nên…thế mà sao cơn mưa cứ trẻ con quá thế…nước ăm ắp trên sân thượng này…nước xiên xiên vào cái ban công này…nước tràn cả qua khe cửa kính đã đóng chặt này…bọn cây cối thì xanh mới mẻ thế này…hoa trọc đầu tím long lanh nước mưa …cây quất cũng đầy tràn hoa trắng nhỏ xíu và rạng rỡ trong mưa…hoa sứ đại bình thường già dặn và cũ kỹ thế mà cũng vui vẻ lạ lùng…

…có một mình em với cơn mưa thôi nhỉ…có một mình em lau mãi lau mãi những chỗ nước mưa mát rượi cạnh cửa sổ…có một mình em xem mưa nghịch ngợm trên mái những ngôi nhà lúc nào cũng đóng cửa im ỉm trong khu phố…sao mà em thích mưa kỳ lạ ấy thôi…em thích những giọt nước trong trong, thích cảm thấy mưa mát rượi đậu xuống và vỡ òa ra trên tóc, trên da em…thích nhìn thấy mưa hồn nhiên và tò mò với bất kì điều gì gặp đươc trên cuộc sống…thích mưa làm cho mọi người ở lỳ trong nhà và những con đường cứ vì thế mà rộng thênh thang…thích mưa cả vì những khoảng trời sau cơn mưa thường trong vắt và đôi lúc cầu vồng còn vắt cả những xanh đỏ ngang vòm trời sạch trơn ấy…

rằng em đã từng “chỉnh sửa” khúc đồng dao của bọn trẻ con ngày xưa…

mưa to lên cho gà nó đẻ…

mưa bé xuống…nhưng trẻ con đã lớn mất rồi…
(ko phải của XM đâu nhé p )